Một hài nhi vừa ghé chân bước vào, một linh hồn đã vội lìa xa cõi tạm. Ai rồi cũng thế! Và mình rồi cũng thế!
Tay run run cầm nén nhang viếng chị, mắt đau đáu ngắm nhìn hình chị cười tươi trước quan tài như đang cười với em. Nhìn khuôn mặt chị không còn giống nét thường ngày, em đã cố kìm cảm xúc, nhưng không thể nữa rồi...
Chị ra đi mà lòng luôn lo lắng cho đứa con trai út còn ở lứa tuổi cấp 1, trong khi chồng chị lại không khéo lèo lái, quán xuyến chuyện gia đình. Em đã có thể giúp chị thay đổi suy nghĩ để thực hiện một kế hoạch tài chính bảo đảm cho cháu ăn học thành tài, vì đó là nghề nghiệp của em, nhưng tất cả đã quá muộn màng... Ngày đó, cả chị và em đều đâu ngờ kiếp sống của chị lại ngắn ngủi đến thế...
Ước gì ... ước gì em có thể làm lại, để có thể giúp chị yên lòng khi chị đi xa... Chị ơi...