Thứ Sáu, 25 tháng 6, 2010

Đón một người, tiễn một người

Sáng nay mình nhận tin nhắn của mấy em rằng một bé gái trắng trẻo 4kg vừa ra đời. Nhưng mình không đi thăm 2 mẹ con vào tối nay được vì bận đi viếng một người chị vừa ra đi vì căn bệnh ung thư cột sống. 

Một hài nhi vừa ghé chân bước vào, một linh hồn đã vội lìa xa cõi tạm. Ai rồi cũng thế! Và mình rồi cũng thế! 

Tay run run cầm nén nhang viếng chị, mắt đau đáu ngắm nhìn hình chị cười tươi trước quan tài như đang cười với em. Nhìn khuôn mặt chị không còn giống nét thường ngày, em đã cố kìm cảm xúc, nhưng không thể nữa rồi...  

Chị ra đi mà lòng luôn lo lắng cho đứa con trai út còn ở lứa tuổi cấp 1, trong khi chồng chị lại không khéo lèo lái, quán xuyến chuyện gia đình. Em đã có thể giúp chị thay đổi suy nghĩ để thực hiện một kế hoạch tài chính bảo đảm cho cháu ăn học thành tài, vì đó là nghề nghiệp của em, nhưng tất cả đã quá muộn màng... Ngày đó, cả chị và em đều đâu ngờ kiếp sống của chị lại ngắn ngủi đến thế... 

Ước gì ... ước gì  em có thể làm lại, để có thể giúp chị yên lòng khi chị đi xa... Chị ơi...   
 

Thứ Tư, 23 tháng 6, 2010

Cần ý tưởng

Nàng cứ mênh mang tưởng tượng có một chiếc giường 2m trong phòng nàng, thay cho chiếc giường 1,6m vẫn còn mới. Nàng không thể thay vì nó đi theo bộ - giường ngủ, bàn trang điểm, tủ đầu giường, được nàng chọn mua của thương hiệu Hoàng Anh khi mới về căn nhà này. Không thể thay cũng vì có thể có một sự thay đổi lớn. Ước gì sau một đêm, chiếc giường 1,6m "phình" lên thành 2m nhỉ! 

Với chiếc giường 2m, giấc ngủ của nàng chắc chắn sẽ ngon hơn. Giờ nàng đang suy nghĩ cách nối thêm 1 miếng 4 tấc rời mà vẫn đảm bảo tính thẩm mỹ, vẫn dễ dàng cho việc thay drap, không tốn nhiều chi phí.  Nhưng khổ nỗi, nàng nghĩ chưa ra  . 

Nàng hay sáng chế mọi thứ nhằm thỏa mong muốn của nàng. Mong muốn lần này khó thiệt, nhưng nàng sẽ không bó tay. 

Hình như bài toán không chỉ riêng cho nàng...    

    

Thứ Sáu, 18 tháng 6, 2010