Thứ Sáu, 26 tháng 6, 2009

Tuy xa mà gần

Mình gọi Đỗ Hồng Ngọc vì không biết gọi ông là ... nhà gì cho phải. Mình đã có duyên với ông từ khi bắt đầu làm mẹ, may mắn được tặng quyền sách mà ông là tác giả :"Viết cho các bà mẹ sanh con đầu lòng" Mình nhớ lúc đó chỉ biết đọc và làm theo những gì ông viết trong sách, và cứ thế mà mình nuôi con đúng theo "giáo lý" của ông, không suy nghĩ gì. Cũng đơn giản vì lúc đó nội ngoại đều ở xa. Lời văn của ông nghe vừa vui lại vừa gần gũi .

Rồi sau này cũng đọc thêm những bài viết của ông trên các báo được đóng thành sách, thật hay. Mình thấy suy nghĩ của mình sao trùng hợp với ông đến lạ. Mình bắt đầu thích và tìm hiểu ông nhiều hơn. Những bài viết của ông là những "entry" hay nhất mà mình được đọc , những tập sách của ông là blog hay nhất mà mình được biết, và ông là blogger hay nhất đối với riêng mình (cho tới giờ phút này) dù không biết ông có online hay không. Ông nói viết đối với ông là một nhu cầu , và ông đã viết say sưa , có khi đến cả 2,3 giờ sáng. Mình yêu thích giọng văn dí dỏm nhưng rất gần gũi của ông . Và mình cũng từng tự hỏi tại sao ông lại không là nhà văn thì đọc được đoạn này

"... Tất cả những "con người" đó đều hòa nhập trong tôi, không có gì phân biệt. Khi còn trẻ, đậu xong Tú tài II, tôi không biết nên đi vào Văn khoa để ... làm một nhà văn hay vào sư phạm để làm một nhà giáo, hay học Y khoa để làm bác sĩ. Tôi cảm thấy mình không thể chuyên vào một cái gì hẳn. Chính học giả Nguyễn Hiến Lê là người đã khuyên tôi đi học Y khoa. Ông nói học Y khoa mà giỏi thì sau này có thể giảng dạy được, rồi hành nghề nhiều năm, tiếp xúc nhiều cảnh đời, lại có tâm hồn thì có thể viết lách được. Tôi thi vào Y khoa, đồng thời ghi danh học Văn khoa, và sau này còn học cả Xã hội học ở Đại học Vạn Hạnh. Tóm lại, tôi đã thực hiện được ước mơ thưở nhỏ của mình là vừa làm nghề y, vừa đi dạy, vừa viết lách ..."

Nhưng không chỉ thế , khi mình tập Yoga dưỡng sinh theo trường phái của Bác sĩ Nguyễn Khắc Viện, cảm thấy rất hứng thú vì thấy rõ được "hiệu quả" thì những suy nghĩ đó lại được ông viết ra rất hay và thuyết phục . Mình thích viết , nhưng chẳng viết được như ông. Ông viết rất nhiều "entry" về cách thở nhưng tấm gương sống động nhất là chính bản thân Bác sĩ Nguyễn Khắc Viện:

"...Tôi bắt đầu quan tâm đến chuyện thở khi nghe bác sĩ Nguyễn Khắc Viện trình bày phương pháp y võ dưỡng sinh của ông. Nguyễn Khắc Viện là một bác sĩ, sinh năm 1913 tại Hà Tĩnh, học Đại học Y khoa Hà Nội rồi sang Pháp tiếp tục học, tốt nghiệp bác sĩ Nhi khoa năm 1941. Năm 1942, ông bị lao phổi nặng. Thời đó , bệnh lao chưa có thuốc chữa như bây giờ. Ông phải chịu mổ 7 lần, cắt bỏ 8 xương sườn, cắt bỏ toàn bộ lá phổi bên phải và một phần ba lá phổi bên trái. Các bác sĩ Pháp bảo ông chỉ có thể sống thêm chừng hai năm nữa. Trong lúc nằm chờ chết như vậy, ông đã tìm ra phương pháp ... thở để tự chữa bệnh, và kết quả là ông sống đến 85 tuổi (ông chết năm 1997) , nghĩa là sống thêm được 50 năm nữa, vẫn hoạt động tích cực, năng nổ trong nhiều lĩnh vực! Chuyện lạ, khó tin nhưng có thật!"

Quả thật vậy, chứng rối loạn tiền đình của mình đã biến mất trong vòng 1 tháng đầu tiên khi mình bắt đầu tập Yoga. Toa thuốc BS cho mình cũng đã giục đi từ đó. Mình thấy người khỏe hơn, nhanh nhẹn hơn, tự tin hơn. Đúng là kỳ diệu! Còn bác sĩ Đỗ Hồng Ngọc chỉ thật sự thực hành khi " ... bị một vố nặng, phải mổ, phải nằm viện, lúc đó tôi mới đem phương pháp thở ra thử áp dụng. Quả là kỳ diệu ! Hình như nó làm tôi thảnh thơi hơn, ít mệt nhọc hơn."

Rồi đọc những bài viết về triết lý sống mang âm hưởng Nhà Phật của ông, mình cũng thấy đồng cảm đến lạ lùng. Tuy mình chưa nghiên cứu Tâm Kinh Bát Nhã Ba -la-mật-đa như ông , sao suy nghĩ của mình lại như được ông viết ra từ trong sâu thẳm tâm hồn mình vậy:"... Niết bàn hay địa ngục là do ta tự tạo ra cho mình, nó ở ngay trong ta thôi: Giận dữ, ngờ vực, sợ hãi, lo âu... tiêu hao của ta rất nhiều năng lượng, đốt cháy ta từ tầng ngày đến lóp khác chẳng phải là hình ảnh của địa ngục ư? Còn niềm vui, an lạc, hạnh phúc, vô úy ... làm ta chắp cánh bay lên, quên cả thời gian, không gian, chẳng phải là hình ảnh của thiên đàng, niết bàn ư? ... "

Rồi mình đọc được đoạn này ông viết cũng rất thật về bản thân ông: " ... Từ khi hiểu biết thêm về Tâm Kinh Bát Nhã Ba-la-mật -đa, tôi thấy thương mình hơn, thương người hơn, tôi bớt ... tự mãn , tôi biết buông xả hơn, biết cười, biết thở. Dĩ nhiên tôi vẫn thường hay quên. Phải ráng tập. Kiên nhẫn tập. Cái cốt lõi của tâm Kinh là thực hành, không phải là kiến thức. Biết chỉ là một học giả. Hành mới làm cho cái biết rõ hơn. Niết bàn thực ra ở ngay đây thôi, ngay lúc này thôi, và ở ngay trong ta thôi..." Sở dĩ mình trích đoạn này là vì ngày xưa, mình hâm mộ ông khi đọc quyển "Viết cho các bà mẹ sinh con đầu lòng" . Nhưng lại có một số lời phàn nàn về ông làm mình cũng hụt hẫng. Rằng "ổng" viết vậy thôi chứ "ổng" không có thương con nít. Giờ nghe ông thú nhận rằng bớt tự mãn, chắc là chuyện xưa mình nghe được cũng đúng rồi . Điều quan trọng là khi hiểu một ít về Phật pháp, chắc không ai còn có tư tưởng tự mãn nữa... Bản thân mình thì quá thấm và tin vào luật nhân quả, mình biết cái "nhân" tự mãn sẽ gặt được "quả" gì.

Sách của Đỗ Hồng Ngọc như người bạn tâm giao của mình vậy! Đọc và cảm thấy rất yêu quý ông!

17 nhận xét:

  1. Entry này mình viết cách đây 1 năm. Giờ post lại đây làm kỷ niệm...

    Trả lờiXóa
  2. Chị ơi hôm nào cho em mượn 1 cuốn ngâm cứu nha.
    Chị giới thiệu thấy thèm...

    Trả lờiXóa
  3. Em muốn mượn cuốn nào? Chị sẵn sàng. Chị cho em mượn "Viết cho bà mẹ sanh con đầu lòng" nha :))

    Trả lờiXóa
  4. "Mình thích viết, nhưng chẳng viết được như ông". Chị tính làm bản sao của Đỗ Hồng Ngọc à? Đến lúc đó nhớ tặng cho em cuốn sách đầu tay nha, hihi

    Trả lờiXóa
  5. Hỏi nhỏ nha: chị còn học Yoga không? Lúc trước em có học được 6 tháng, những bài tập Yoga thật tuyệt vời, bây giờ không có thời gian bỏ luôn rồi.

    Trả lờiXóa
  6. Nghe nói chị có mấy cuốn thiền sư Nhất Hạnh.

    Trả lờiXóa
  7. Chẳng viết được như ông, thôi đành ôm cuốn sách trong mộng, cho nhẹ lòng :))

    Trả lờiXóa
  8. Trả lời nhỏ luôn nè: HT không còn học Yoga, nhưng tự tập ở nhà. Đến khi cổ tay có vấn đề thì chỉ gút lại còn có mỗi việc thở bụng. Chị có link thở bụng trong "Thư viện mini" đó.

    Nhưng kẹt nè. Thở mà nghỉ đâu đâu cũng không có kết quả. Cái tâm hơi loạng xạ hihihi

    Trả lờiXóa
  9. Em nghe ai nói vậy hỉ? Tặng em đường link này nè http://www.thuvienhoasen.org/anlactungbuocchan.htm .

    Quyển "An lạc từng bước chân" của Thiền sư Nhất Hạnh đọc cũng hay lắm. Hoặc em vừa quét nhà, vừa nấu ăn, vừa nghe cũng được :))

    Trả lờiXóa
  10. Co nguoi khuyen rang phai keo dai hoi tho*?... hit vao that lau va tho ra that dai nhu cai kieu "dem co tieng tho dai...."

    Trả lờiXóa
  11. Ý gì đây? Nhiều đêm Tòng đã thở dài ?!?

    Trả lờiXóa
  12. Thật sự chị cũng có đọc sách của ông Đỗ Hồng Ngọc nhưng không biết nhiều chuyện về ông như vậy.
    Entry này có nhiều điều để suy ngẫm quá em à.
    Ấm áp với những dòng tâm sự và chia sẻ của em.

    Trả lờiXóa
  13. Khi em cất tiếng khóc chào đời
    Anh đại diện đời chào em bằng nụ cười
    Lớn lên nhớ đừng hỏi tại sao có kẻ cười người khóc
    Trong cùng một cảnh ngộ nghe em !

    Anh nhỏ vào mắt em thứ thuốc màu nâu
    Nói là để ngừa đau mắt
    Ngay lúc đó em đã không nhìn đời qua mắt thực
    Nhớ đừng hỏi vì sao đời tối đen

    Khi anh cắt rún cho em
    Anh đã xin lỗi chân thành rồi đó nhé
    Vì từ nay em đã phải cô đơn
    Em đã phải xa địa đàng lòng Mẹ

    Em là gái là trai anh chẳng quan tâm
    Nhưng khi biết em thẹn thùng
    Sẽ biết thế nào là nước mắt trong đêm
    Khi tình yêu tìm đến !

    Anh đã không quên buộc étiquette vào tay em
    Em được dán nhãn hiệu từ giây phút ấy
    Nhớ đừng tự hỏi tôi là ai khi lớn khôn
    Cũng đừng ngạc nhiên sao đời nhiều nhãn hiệu !

    Khi em mở mắt ngỡ ngàng nhìn anh
    Anh cũng ngỡ ngàng nhìn em qua khung kính cửa
    Một ngày đã thức giấc vội vàng với hoang mang
    Với những danh từ đao to búa lớn
    Để bịp lừa để đổ máu đó em...

    Thôi trân trọng chào em
    Mời em nhập cuộc
    Chúng mình cùng chung Số phận Con người...


    BS.ĐỖ HỒNG NGỌC

    Trả lờiXóa
  14. Chị search thơ của BS Đỗ Hồng Ngọc đọc thêm thì ra được trang web của ông. Vui ghê nè Ruby http://www.dohongngoc.com/web/

    Trả lờiXóa
  15. Em có đọc bài viết cuối tuần vừa rồi của Bác Ngọc không? Bác Ngọc đã "Thầy chính thức nghỉ T4G từ 31.3.2010 và vẫn còn dạy ở PNT."

    May mà BS còn dạy học ở Phạm Ngọc Thạch, chị cảm thấy có một chút gì đó rất tiếc nuối, có cái gì mênh mông, khi mà tuổi tác cũng sẽ ảnh hưởng đến cuộc đời, nếu là sự nghỉ ngơi của một cuộc đời bình thường như chị em mình thì sẽ chẳng có gì để mà nói, sẽ là về để nghỉ ngơi ... tụi mình về hưu thì chỉ là một sự nhường bước cho thế hệ trẻ giỏi giang tiếp tục bước lên, ...

    Nhưng đây là cuộc đời của một học giả, của một bác sĩ có rất rất nhiều những cống hiến cho đời, những tri thức và phẩm hạnh của bác Ngọc và sự trăn trở của bác trước khi bác rời công việc, thực sự sẽ là những mất mát lớn cho xã hội. Ở đây không phải những sự kế thừa tiếp theo sẽ có thể tiếp tục hoặc có thể phát huy những thành quả đang có, có khi sẽ tốt hơn chăng, hay sẽ có những bước ngoặc để hướng đang đi chuyển đến một bến bờ nào khác, hay là sẽ có sự chấm dứt của một dòng sự kiện ... mà sự đời đôi khi nghiệt ngã, không biết đâu được phải không em!

    Chị vẫn ước ao xã hội mình có những chế độ thích hợp cho một số lãnh vực như y khoa, toán học, vật lý học, sinh học ... , để cho những nhà bác học, những người thật sự tài giỏi tiếp tục cống hiến cho đời, tại sao lại cho họ rời bỏ vị trí khi mà họ vẫn có thể làm việc, chỉ nên bố trí thời gian làm việc khác đi, để họ vừa được nghỉ ngơi và vừa được cống hiến, vì đối với các lãnh vực này, chất xám của họ không có sự kế thừa nào có thể thay thế được.

    Chị quen một vài người bạn, họ tốt nghiệp Tiến sĩ tại nước ngoài về chỉ làm việc ở những Bộ này nọ, làm việc không phù hợp với chuyên môn, mà họ thì không thoát ra được cái vỏ bọc đó, thế là lụi tàn, là tàn phai, là bị quên lãng đi !!!

    Đương nhiên là bác Ngọc sẽ không thế, bác sẽ thanh thản, bác sẽ tiếp tục nghiên cứu, sẽ tiếp tục làm việc, sẽ tiếp tục đóng góp cho cõi ta bà này theo cách vốn sẵn có của bác!

    Chị TTM

    Trả lờiXóa
  16. Em bận quá , đọc comment của chị xong em mới vào đọc bài viết của chú Ngọc (em kêu bằng chú từ đầu nên quen). Em cũng có tiếc nuối nhưng không để cảm giác này kéo dài vì nghĩ rằng em, chị và mọi người đã may mắn khi chú đã không dừng lại sau khi bị tai biến nặng. Nếu không có chuyện "Trời kêu" này thì sẽ không có "Nghĩ từ trái tim", cũng sẽ không có "Gươm báu trao tay" ... và cũng sẽ không có ngày hôm nay chị em mình biết nhau qua trang web của chú Ngọc ...

    Thôi thì cứ nương theo dòng đời chị nhé. Chú Ngọc cũng sẽ không chịu ngồi yên đâu. Chị em mình và mọi người cũng vẫn vui và hạnh phúc học tập theo mỗi "rục rịch" của thân, miệng, ý của chú được chú đều đặn ghi lại trên trang web của mình.

    Chị TTM sâu lắng quá! Chú Ngọc hẳn sẽ rất vui khi đọc những dòng này của chị đó.

    Trả lờiXóa
  17. Chị gọi Bác sĩ Ngọc bằng Bác, vì cũng có thể là rút gọn của chữ BS, và là vì xem Bác như vai vế của người anh lớn, chỉ là cách bày tỏ.

    Chắc BS không biết đường link của chị em mình đâu, vì chị không gửi đi và cũng không link vào.

    Cũng chỉ là một chút suy nghĩ của Chị - cũng là của một người tuổi đang lớn - lớn dần theo thời gian.

    Thủa còn đi học Chị hay đọc văn học, đọc các sách viết về các danh nhân của thế giới và của VN mình, chị thường ngậm ngùi khi thấy lúc họ còn tại thế, thì cơ cơ cực cực, đương thời thì họ vất vả là thế, vậy mà họ đã để lại cho thế hệ chúng ta được hưởng biết bao nhiêu là ... và đôi khi thấy những bức danh họa được đấu giá hàng tỉ tỉ, thì Chị lại tự nhiên thấy xa xôi !

    PP 2010-04-13 09:51AM

    Trả lờiXóa