- Cô quyết định bỏ đi, không để lại một dòng thông báo. Cô muốn rời xa nơi mà cô đã từng vui, từng buồn, từng hạnh phúc, từng yêu thương... Cô cũng muốn rời xa một chỗ ở không bình yên, thỉnh thoảng lại hay bị trộm thăm viếng , dù cô đã rào tường cẩn thận. Mà hình như cũng không phải là trộm, mà là cao hơn trộm, không biết gọi bằng từ gì cho đúng nữa - một "gã" trộm tóc dài.
Cô ra đi. Sống một cuộc đời mới. Một cuộc đời đúng như phong cách của cô. Cô muốn thể hiện mình như vậy, và cô đúng như vậy, vì cô vốn là vậy. Có cái gì đó như là hạt bụi vương trên tóc cô, vương trên mắt cô. Cô nhờ gió thổi nhẹ nó đi, tóc cô sẽ lại thơm nồng, mắt cô sẽ lại long lanh.
Cô vẫn hồn nhiên, nhí nhảnh như thưở nào. Người thân lại càng yêu quý cô, không muốn xa rời. Bởi bên cô, họ được bình an. Bởi bên cô, họ lại tìm thấy được chính mình. Cô chẳng nói điều gì, cô càng không đòi hỏi gì cho riêng cô, cô càng nhận được nhiều thứ. Lòng cô nhẹ tênh, không khí chung quanh cô nhẹ nhàng. Cô thầm cám ơn những điều tốt đẹp mà cô đã học được. Tất cả đã thấm vào da thịt cô, vào máu huyết cô. Tất cả đã hòa quyện để tạo nên một cái gì đó giống như viên kẹo chocolate bọc hạt điều , vị ngọt mềm của chocolate bao bọc lõi hạt điều vừa bùi vừa cứng...
Cô đã ra đi, không ai biết. Cô nghĩ đơn giản rằng, những người tình cờ gặp lại xem như vẫn còn duyên với cô. Và cô đã gặp lại gần hết những người cô quen biết. Duyên vẫn đầy tràn! Cũng có thêm nhiều người thương mến cô, và cô cũng thấy yêu mến họ. Cô thấy yên bình nơi đó. Lại một chữ "duyên". Cô vui , cô suy nghĩ mãi về chữ "duyên" rất bình dị mà cũng rất thâm thúy này...
Cô bất ngờ trở về. Thăm lại nơi chốn cũ. Màu sơn nơi cô mới đặt chân về cũng là màu sơn cuối cùng . Cô về dọn dẹp lại những gì mà cô đã bày ra. Mai này nó sẽ không còn nữa - ngôi nhà 360 ... hehehe
Chủ Nhật, 5 tháng 7, 2009
Cuộc đời vẫn đẹp sao...
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
trời... hồi họp theo dzõi rồi té ra là nhỏ 360 :) háhá... pótay pà chị :)
Trả lờiXóaTrời, entry này chị để mình chị đọc, sao Tòng lọt vô đây đọc được vậy?
Trả lờiXóaLỡ rồi, everyone luôn hihihi
Trả lờiXóaHíhí, em cũng tưởng bở :P
Trả lờiXóaKhi ta về lại nhớ ta đi.
Trả lờiXóaTức chết luôn, tưởng chị kể chuyện tình của chị, haha
Trả lờiXóacuộc đời vẫn đẹp sao.. hữu duyên thiên lý năng tương ngộ.. nhưng mà cũng nhờ người biết gieo duyên để duyên khởi duyên tạo.. :X
Trả lờiXóaTrời à, đọc, si nghĩ,hồi hộp... Cuối cùng tức chết được. Đúng là chị HT!
Trả lờiXóaChợt nhớ một câu thơ từ hồi đi học ( hổng biết chính xác hông nha )
Trả lờiXóaKhi ta ở , đất là nơi ta ở
Khi ta đi , đất bỗng hóa tâm hồn ...
Duyên nợ chị em mình cũng nhờ có ngôi nhà ấy , làm sao quên được nhỏ à !!!
:)) Cô phải ra đi thôi, tìm nơi nương náu chứ nơi cũ thì bị san ủi để làm khu du lịch rồi.
Trả lờiXóa@khathach: đọc tới đọc lui, đọc xuôi đọc ngược chị cũng không hiểu chữ "bở" của Kha có ý gì
Trả lờiXóa@dongmt: Cám ơn em đã ghé thăm nhà cũ của chị. Cất giữ tài liệu rồi nhưng sực nhớ quên lưu lại thời gian. Còn có 4 ngày nữa huhu.
@dongquynh: Hương đừng có nôn, sắp ra mắt nè :))
@tuoithotoi: Haha, lừa được nhỏ Diên khoái quá
Cô có ý định ra đi đã lâu, lang thang phiêu bạt, trở thành tay trùm bất động sản có cỡ :))) . Chỉ vì lời rủ rê của bà chị hôm đó, cô đã tậu thêm căn nhà nữa ở đây, quyết định trụ lại và làm hàng xóm của bà chị luôn tới giờ. Cám ơn bà chị nhé. Bữa nào nấu mì Quãng đãi cô em nhe! Hehe
Trả lờiXóaCám ơn chị Trúc đã nhắc tới 2 câu thơ rất hay. Câu thơ chính xác chị đọc bên dưới nhe. Đó là 2 câu thơ của Chế Lan Viên trong bài "Tiếng hát con tàu". Sẵn dịp em tặng lại chị nè :
Trả lờiXóa“Con gặp lại nhân dân như nai về suối cũ
Cỏ đón giêng hai, chim én gặp mùa
Như đứa trẻ thơ đói lòng gặp sữa
Chiếc nôi ngừng bỗng gặp cánh tay đưa.
Con nhớ anh con, người anh du kích
Chiếc áo nâu anh mặc điểm công đồn
Chiếc áo nâu suốt một đời vá rách
Đêm cuối cùng anh cởi lại cho con.
Con nhớ em con, thằng em liên lạc
Rừng thưa em băng , rừng rậm em chờ
Sáng bản Na, chiều qua bản Bắc
Muời năm tròn ! Chưa một phong thư.
Con nhớ mế !Lửa hồng soi tóc bạc
Năm con đau, mế thức một mùa dài
Con với mế không phải hòn máu cắt
Nhưng trọn đời con nhớ mãi ơn nuôi.
Nhớ bản sương giăng,nhớ đèo mây phủ
Nơi nào qua, lòng lại chẳng yêu thương?
Khi ta ở,chỉ là nơi đất ở
Khi ta đi,đất bỗng hóa tâm hồn ! “
Mà chị Trúc ơi, nhân duyên nối tiếp nhau, đôi khi phải quên để nhớ, phải nhớ để quên ...
Sực nhớ , HT trả lời còn sót cái còm của CT, giờ mà không mở máy giao lưu với bạn thì ngủ không yên đó hihi. Cám ơn người đã gieo duyên nha! Nhưng mà chắc cũng nhờ hữu duyên thiên lý năng tương ngộ ... Ủa, mà cái nào có trước cái nào, giống con gà và quả trứng quá hìhì
Trả lờiXóaHIhi đúng là chăm chú đọc đến lúc cuối mới biết bị lừa . hehe
Trả lờiXóaHình như chúng ta đang ở trong quẻ VỊ TẾ của kinh dịch. Cái nhà Multiply này có vẻ như đang lúc lắc, rung rinh. Bọn siêu trộm không để cho ta yên đâu. Vị tế là một thông điệp vĩnh hằng về phận người : "Hởi người, người sinh ra không phải để yên nghỉ mà lên đường, lên đường bằng tất cả lo âu của kẻ vượt sông". huhuhu
Trả lờiXóaEm phải đi lấy 2 viên Panadol , 1 viên multivitamin sủi bọt pha nước uống rồi. Nhà thuốc khuyến mãi thêm chai dầu gió và tấm thẻ bài nữa :)
Trả lờiXóaThật thà thẳng thắng thường thua thiệt cũng là chị, mà lừa thiên hạ cũng là chị luôn. Nhưng mà toàn là những quả lừa có đạo đức hahaha
Trả lờiXóacám ơn đã viết lại bài thơ cũ cho chị , tự nhiên nhớ cô giáo dạy Văn ngày xưa quá !!!!
Trả lờiXóa360 vẫn còn mãi trong chũng ta mà. Nó văng bóng một thời á.
Trả lờiXóađúng là chữ "duyên" kết nối mọi người ♥
Trả lờiXóa@ ngocuong: 360 còn mãi trong anh Cường và mọi người thôi. Nhưng biết ơn thì HT vẫn biết ơn :)
Trả lờiXóa@ yen2808: ừ duyên em nhỉ?
Ở đâu cũng không bằng 360 HT há. Bỗng như nhớ về một thời đã xa.................
Trả lờiXóa