Dù biết rằng không nên nói chuyện người khác nhất là chuyện riêng tư, nhưng ....
Vẫn thấy thương cảm khi nhìn Họa Mi dịu dàng trên sân khấu ,mắt ngấn lệ và buông câu hát : "Em đi rồi , đường xưa có nắng không anh , lá hoa còn xanh hay tàn theo tháng ngày ? ... " . Rồi cũng có dịp thưởng thức tiếng kèn của nghệ sĩ saxophone Lê Tấn Quốc - chồng chị tại một nhà hàng ca nhạc. Tiếng kèn, phong cách, cử chỉ , nét mặt của anh như ... biết nói , tiếng nói của một nỗi niềm riêng! Mình vẫn thường nghe album hòa tấu mang tựa đề THÀNH PHÓ BUỒN của anh, rất hay và truyền cảm, như một lời tự sự.
Hôm nay, tình cờ nhận được email của một người em, trích lại bài viết của Hồ Binh về cặp vợ chồng YÊU NHAU MỘT THỜI, XA NHAU MỘT ĐỜI http://www.cand.com.vn/vi-VN/nguoinoitieng/2009/9/120099.cand. Đọc bài viết, mình nghĩ đã được sự đồng thuận của chị Họa Mi và anh Lê Tấn Quốc nên xin post lên đây để chia sẻ cùng các bạn. Và cũng cảm phục cả những người đến sau...
-----------------
Hơn hai mươi năm rời sân khấu, rời Sài Gòn, Họa Mi đã có một cuộc đời khác. Hai mươi năm nhiều biến động, có thể nói là những biến động nghiệt ngã nhất của đời người, đã làm Họa Mi bình tĩnh hơn, nhẹ nhàng hơn vào những tháng năm này.
Nữ danh ca thập niên 70 của Sài Gòn, giọng ca quen thuộc của đoàn Kim Cương những năm đầu giải phóng, phát hành album đầu tay "Một thời yêu nhau" khi bước vào tuổi 54. Khi số phận bắt chị phải lựa chọn, chị đã lựa chọn gia đình và những đứa con. Phía sau cuộc ra đi nhiều sóng gió của Họa Mi năm 1988 tới Pháp, ít ai biết, đó là cả một sự hy sinh thầm lặng đến quên mình…
Họa Mi giữa tháng 10 Sài Gòn của năm 2009 đẹp dịu dàng. Sài Gòn là một ký ức đẹp, mà ở đó chị đã có tất cả. 18 tuổi, khi đang học Trường Quốc gia âm nhạc (nay là Nhạc viện TP Hồ Chí Minh), Họa Mi được nhạc sỹ Hoàng Thi Thơ mời đến hát tại nhà hàng Maxim's, một trong những nhà hàng nổi tiếng nhất Sài Gòn khi ấy. Và ngay từ những bài hát đầu tiên "Đưa em xuống thuyền", "Đưa em qua cánh đồng vàng", Họa Mi đã là một hiện tượng không trộn lẫn.
Họa Mi được đánh giá là một trong những ca sỹ hiếm hoi được học thanh nhạc bài bản, có nền tảng tốt. Chị nhớ lại, tên chị là Trịnh Thị Mỹ, khi bắt đầu được đi hát, chị lấy tên là Trường My, nhưng ngay buổi đầu tiên đi hát, chị được ông bầu Hoàng Thi Thơ giới thiệu là Họa Mi, và đó chính là cái tên theo chị suốt cuộc đời ca hát.
Sau khi miền
Năm 1976, Họa Mi lập gia đình với nghệ sỹ saxophone Lê Tấn Quốc. Họa Mi nói, khi ấy cả anh và chị đều có hoàn cảnh giống nhau, nên rất dễ thương nhau. Họa Mi mất ba từ năm 11 tuổi và năm 18 tuổi mẹ chị cũng rời trần thế, bỏ lại chị một mình trong thành phố những ngày nhiều biến động. Hai người yêu nhau 6 tháng thì cưới. Anh vẫn thổi kèn cho chị hát. Và họ đã là một biểu tượng của hạnh phúc.
Nhà báo Cát Vũ nói, hình ảnh vợ chồng Họa Mi - Lê Tấn Quốc là "nguồn cảm hứng" cho lứa nhà báo trẻ của chị khi ấy. Bởi ở họ thể hiện được rất rõ khí chất và tình nghệ sỹ lâu bền... Họ đã sống với nhau hơn 10 năm và có với nhau 3 đứa con.
Lê Tấn Quốc với chứng bệnh mắt bẩm sinh, mắt ngày càng kém hơn. Cuộc sống thành phố những năm 80 của thế kỷ trước bộn bề gian khó. Cặp vợ chồng nghệ sỹ vật lộn tìm đường sống để nuôi ba con nhỏ. Hạnh phúc tưởng như trọn vẹn, nhưng lại không dễ dàng. Và năm 1988, Họa Mi có chuyến đi biểu diễn tại Pháp. Chuyến đi ấy chị đã không trở về.
Sự không trở về của Họa Mi gây ra những sóng gió lớn. Những chuyện sau này, có rất nhiều sự thêu dệt về sự ra đi của chị. Và người ta từng nghĩ, chị sẽ bị… cấm vận vĩnh viễn. Và việc chị ra đi, bỏ lại người chồng mắt bị lòa là một việc làm nhẫn tâm, vô tình vô nghĩa.
Nhà văn Nguyễn Đông Thức, một trong những người bạn của Họa Mi nhớ lại, khi ấy Họa Mi rất yêu chồng. Và việc chị tìm cách ở lại Pháp, không phải để mưu cầu hạnh phúc riêng tư, cũng không phải vì mục đích chính trị hay bất cứ ham muốn nào khác, mà chỉ vì mục đích là tìm đường chữa đôi mắt cho chồng. Khi ấy, TP Hồ Chí Minh đã có sự chia sẻ đặc biệt với gia đình chị, chấp nhận cho chị đưa nhạc sỹ Lê Tấn Quốc và ba con sang Pháp để anh có điều kiện chữa mắt. Nhưng, đôi mắt ấy không bao giờ có thể chữa lành. Ngay cả những bác sỹ giỏi nhất tại Pháp cũng đành ngậm ngùi lắc đầu.
Và, người nghệ sỹ từ nhỏ đã sống với cây kèn, quen với những đêm diễn, bỗng chốc phải thay đổi đột ngột, không còn không gian cho âm nhạc nữa, khiến Lê Tấn Quốc trở nên tuyệt vọng. Và anh trở về Việt
Chia tay nhau, xa cách đầy giông bão. Số phận đã buộc họ phải lựa chọn. Nhưng Họa Mi không còn cách nào khác, không thể quay về, buộc phải tiếp tục hành trình sống nơi xứ người, tìm cách mưu sinh và nuôi con. Họ vẫn quan tâm đến nhau, như những người bạn tri kỷ. Mỗi khi chị về nước, đều tìm đến thăm anh. Và khi Họa Mi làm đám cưới với người chồng mới tại nhà hàng Maxim's, cả gia đình và người vợ mới của Lê Tấn Quốc cũng đến dự.
Phía sau sự xa cách định mệnh lại là những tháng ngày thái bình. Bởi hơn ai hết, cả hai người từng yêu nhau đắm say, hiểu được cái giá của mất mát. Và, đến lúc này, họ vẫn thường xuyên quan tâm tới nhau. Trong đĩa nhạc mới sắp phát hành của Họa Mi, Lê Tấn Quốc vẫn thổi kèn đệm cho chị hát. Trong âm nhạc, họ chưa bao giờ xa nhau.
Họa Mi nhớ lại, khi qua Pháp chị phải tìm mọi cách để được sống tốt và nuôi các con. Khi ấy, chị đi hát vì mưu sinh trong một nhà hàng của người Hoa. Thực khách của nhà hàng rất đa dạng, nhưng những người nghe chị hát không nhiều. Đó là những ngày rất buồn. Khi phải gắn đời nghệ sỹ vào với cơm áo, là khi người nghệ sỹ phải thỏa hiệp và chấp nhận nhiều thua thiệt. Khi ấy, cũng có những lời mời từ các trung tâm biểu diễn tại hải ngoại, nhưng Họa Mi không thể để bỏ các con lại, với những chuyến lưu diễn dài ngày. Thật lâu, chị tham gia vài chương trình ghi hình rồi vội vã trở về Pháp.
Năm 1995, Họa Mi lập gia đình với một kỹ sư gốc Sa Đéc. Anh đã sống nhiều năm ở Pháp và hoàn toàn không biết chị… hát gì. Nhưng họ đã yêu nhau thành thật. Cô con gái của họ đã bước vào tuổi 14 và anh cũng không còn làm kỹ sư nữa. Hai vợ chồng chị mở một xưởng sản xuất bánh ngọt giao cho những nhà hàng tại
Họa Mi nói, thực ra suốt nhiều năm tôi không đi hát chỉ vì nghĩ mình buộc phải lựa chọn gia đình. Tôi hiểu rất rõ cuộc sống của những đứa trẻ trong những gia đình thiếu hụt. Tôi đã không giữ được cho con tôi một mái ấm khi qua Pháp, thì phải ráng giữ sao cho con khỏi thiệt thòi. Khi tôi lập gia đình với người chồng mới cũng vì một điều, anh thực sự biết chia sẻ và nâng đỡ các con tôi.
Họa Mi, ở tuổi 54, đã tìm đường trở về Việt
Trong lời đề từ đĩa nhạc "Một thời yêu nhau", Họa Mi viết: "Ngày thàng đã qua đi trong chớp mắt, tóc đã điểm bạc. Có chăng là kỷ niệm, là hạnh phúc, là khổ đau. Tôi muốn giữ mãi những phút giây quý giá của hạnh phúc. Tôi muốn tôi quên đi những chuỗi ngày của buồn đau, của những vết thương lòng đã chôn chặt từ lâu"…
Chị đã không lựa chọn cộng đồng người Việt tại Mỹ để xuất hiện, dù biết những khán giả đó mới là khán giả chính yêu thích những bản nhạc tình xa xưa. Chị nói, chị đã có những ngày tháng đẹp ở thành phố này. Chị ra đi và chị trở về, như một sự trở lại, tìm đến những ân tình cũ. Chị không có ý định gì to lớn, ngoài việc lưu giữ lại những kỷ niệm đẹp đẽ của đời mình. Họa Mi cười, chị đang tìm cách thuyết phục chồng chị về định cư tại Việt
Và đây là bài THƯƠNG HOÀI NGÀN NĂM trong album Thành phố buồn của anh Lê Tấn Quốc
Trả lờiXóaMỗi lần nghe bài thương hoài ngàn năm lại buồn, muốn khóc nữa....
Trả lờiXóaEm thì chỉ có mỗi album này thôi...
Trả lờiXóaNHAC VIET\Le Tan Quoc-DU AM
1. 01 - TA AO XANH.mp3 [18369 KBs]
2. 02 - CO LANG GIENG.mp3 [16727 KBs]
3. 03 - DU AM.mp3 [12156 KBs]
4. 04 - BEN XUAN.mp3 [15962 KBs]
5. 05 - NGOC LAN.mp3 [14374 KBs]
6. 06 - TRACH NGUOI DI.mp3 [12884 KBs]
7. 07 - AI VE SONG TUONG.mp3.mp3 [15510 KBs]
8. 08 - NGAY VE.mp3 [12490 KBs]
Nghe bùn và nhớ đến........ngừ xưa quá trời .Hiiiiiii
Trả lờiXóadù sao thì tình yêu vẫn đẹp ..., nhạc hay quá , chị thích nghe hoà tấu hơn nghe hát đó , thành ra nghe ... đúng gu rồi ! hihi
Trả lờiXóaYeah! Em cũng khoái hoà tấu, nhất là khi đã quen thuộc với lời. Khi đó cảm xúc sẽ trong veo hơn là phụ thuộc vào sự uốn nắn của ca sĩ :)
Trả lờiXóaCòn riêng về bài hát thì khoái nhất là phần điệp khúc, nơi mà cảm xúc thường thăng hoa nhất của toàn bài :)
Thương hoài... ôi ngàn năm còn đó!
Đá mòn mà tình có mòn đâu?!
Tình đầu là tình cuối người ơi.
Suốt đời mình nguyện câu lứa đôi...
Sống một đời tri kỷ được mấy ai? hạnh phúc là trong đời ta tìm dc người tri kỷ.
Trả lờiXóaTối nay về ghé lại nhà chị nghe nhạc.
vợ chồng chia tay rồi vẫn quan tâm thăm nom giúp đỡ nhau như bạn cũ là điều vô cùng quý báu trên đời này....mà ko phải ai cũng làm được, pk chị
Trả lờiXóaChết chưa, chị làm CN buồn rồi. Lỗi tại tôi, lỗi tại tôi mọi đàng ...
Trả lờiXóa
Trả lờiXóaAlbum này cũng hay đó. Bữa nào cho chị mượn nhe!
Trả lờiXóaNgười xưa đâu ?
Mà tháp thiêng cao đứng như buồn rầu ...
Trả lờiXóaHòa tấu nhẹ nhàng chị nhỉ? Nhưng đôi lúc nghe lời mới thấm thía ... Thấm thía rồi lại nghe hòa tấu tiếp như Kha nói vậy đó.
Có đôi khi "Tình đầu ... không là tình cuối người ơi". Không thành đôi lứa được thì ... khỏi nguyện cầu hehehe
Trả lờiXóa
Trả lờiXóaHS có hạnh phúc không? Nói ghé lại chị nghe nhạc mà chị chờ hoài không thấy em trở lại
Trả lờiXóaVì không phải ai cũng làm được nên chị mới cất vô nhà , để chia sẻ , và để lâu lâu mở ra xem
Cái tựa "Yêu nhau một thời, xa nhau một đời" hay quá !!!
Trả lờiXóa
Trả lờiXóaVừa đối ý, vừa đối vần nghe hay ha chị. Mà chị chỉ xem tựa thôi sao ? hihihi
hihi quay lai van chua nghe dc.
Trả lờiXóaheheheee Một chuyện tình dang dở...Đẹp mà buồn wa chị ơi! :D
Trả lờiXóaBiết sao được! Con người ta có số, giày dép còn có số mà !
Trả lờiXóa