Cô đạt được một suất đi dự sinh nhật Công ty. Vinh dự lắm, vì không phải ai cũng có phần. 10 niên tròn, nên buổi dạ tiệc sẽ được tổ chức rất hoành tráng ở một nhà hàng đẳng cấp W. Cô đã lười chưng diện không biết tự lúc nào , cô lại càng không thích những loại đầm dài chấm đất, làm cô vướng víu mất tự nhiên. Cô thấy mình hợp với những chiếc váy ngắn, đơn giản, như chính cô. Nhưng lần này thì … Cô vướng vào trang phục bắt buộc khi đi dự một buổi tiệc trang trọng.
Con gái cô cứ phê bình cô … nhà quê, và thường hay "tư vấn" cho cô cách ăn mặc sao cho hợp thời . Cô thì quan niệm cái đẹp là sự kết hợp hài hòa từ kiểu dáng đến màu sắc, không cần thời thượng. Đôi lúc trong cô lại hiện diện cái cảm giác so sánh về sự cần thiết của nó so với nét đẹp nội tâm. Bỗng một ngày chợt nhói lòng khi soi mình trong gương, cô thấy mình … xấu xí thật, trong khi dấu vết thời gian đã chớm hình thành trên gương mặt vẫn còn non choẹt của cô (cô hay nghe mọi người nói thế). Lịch sự, đẹp mắt là một lợi thế rất lớn trong giao tiếp. Cô biết điều đó , nhưng cô mơ màng quá, không thực tế chút nào . Và suy nghĩ đó cứ song hành mãi bên cô, cho đến tận bây giờ…
Cuộc sống vốn có nhiều ngã rẽ. Đôi khi làm những quan niệm cũ và mới trong cô dằn xé nhau, đối đầu nhau. Nhưng, có một điều lạ. Hôm nay , đã sát ngày dự tiệc, cô mới chịu tìm trang phục. Một chiếc đầm dạ hội nằm dưới đáy tủ (của chị cô đem về VN cho cô đã mấy năm về trước) được lấy ra treo trên móc áo . Nhìn chiếc áo cầu kỳ, hở lưng, hở vai, cô cũng miễn cưỡng ướm vào người. Thật ngạc nhiên, người trong gương bỗng thấy kiêu sa, mệnh phụ ... Cô cứ đứng ngây ra ngắm nghía trước gương, xoay tới , xoay lui. Thật lạ, cô bỗng thấy mình … đẹp hơn, tự tin hơn, đài các hơn…
Nhưng, cô vẫn … lười diện. Cô thấy không thoải mái với chiếc đầm đỏ bordeaux sang trọng này . Một người thân trong gia đình cô sắp phải đi xa, không biết ngày nào …
Cô xếp chiếc áo lại, hẹn lần sau. Và cô đã chọn một chiếc áo đơn giản.
Niềm vui, nỗi buồn thường song hành bên cô. Cuộc đời cô vốn thế …
Chỉ cần cô thấy thoải mái và an tâm là được. Khi mình được là chính mình thì đẹp nhất rồi!
Trả lờiXóaCho em dia chi co ay di....vi em can bat tay rui...chung mot chi huong..luoi an dien..hehehe.
Trả lờiXóaEm thì hông biết diện chứ hông phải lười. Hồi nào giờ không biết làm sao cho đẹp, toàn là tự nhiên như người ... điênđó chị. Có lần bạn bè tặng hộp phấn mắt, loay hoay hông biết làm sao (mắt hí rị hà!). Áo quần đi mua ngoài shop thì tiếc, toàn chôm kiểu về may cho rẻ, riết quen rồi....Hee. Hee.
Trả lờiXóaLuc long cam thay vui ve minh rat thich chung dien chi ah. Con khi trong long khong thay thoai mai, buon thi rat luoi chung dien.
Trả lờiXóaChị không cần diện vẫn rất xinh đấy. Những bộ đầm đơn giản vẫn toát lên vẻ quí phái.
Trả lờiXóaĐồng ý với Kha nè... Khi mình được là chính mình là OK nhất.
Trả lờiXóaE không hiểu tại sao chị đưa mấy câu của TCS vào entry này vậy? Có ăn nhập gì đâu? Đừng nói là "tẩu hỏa nhập ma" nha... hehe
wearing những gì mình thích và thích hợp với mình thì làm mình thỏai mái, tự tin và có thể enjoy buổi tiệc thật trọn vẹn...
Trả lờiXóaem rút ra kinh nghiệm là cái giây phút sung sướng nhất là lúc trở về sau tiệc tùng, rửa mặt sạch sẽ tắm mát đi chân trần, mặc áo ngủ rộng, và...yên tĩnh.
Đồng cảm với Ruby. Nhưng cái khó là mình không thể mãi được sung sướng như thế...
Trả lờiXóaHương thấy được điều này tức là Hương đã quăng cái "bình mực" , đồng nghĩa là Hương đã "bình tĩnh" , có nghĩa là Hương cũng ... bình thường... Chạy :))
Trả lờiXóaCâu đầu thì chị không biết gật đầu hay đồng ý , chứ câu sau thì ... trúng phoóc :)
Trả lờiXóaEm nói quả là không sai .
Trả lờiXóaThì mình cứ việc tận hưởng của Trời cho nhe Cao Nguyên, cứ xem mọi thứ như trò chơi cho khỏe hen.
Trả lờiXóaVậy là T sắp được hưởng "hoa hồng" :))
Trả lờiXóaMình được là chính mình đôi khi xấu tệ luôn đó Kha (về ngoại hình)
Trả lờiXóaChạy đâu cho thoát hả? Chiều nay em canh trước cửa nhà chị...
Trả lờiXóa"Em xinh em đứng một mình vẫn xinh"
Trả lờiXóaCám ơn anh Cường. Đọc lại bài viết này, thấy mọi việc dường như đi quá nhanh ...
Trả lờiXóa