Thứ Bảy, 21 tháng 11, 2009

Lười diện


Cô đạt được một suất đi dự sinh nhật Công ty. Vinh dự lắm, vì không phải ai cũng có phần.  10 niên tròn,  nên buổi dạ tiệc sẽ được tổ chức rất hoành tráng ở một nhà hàng đẳng cấp W. Cô đã lười chưng diện không biết tự lúc nào , cô lại càng  không thích những loại đầm dài chấm đất, làm cô vướng víu mất tự nhiên.  Cô thấy mình hợp với những chiếc váy ngắn, đơn giản, như chính cô. Nhưng lần này thì … Cô  vướng vào trang phục bắt buộc khi đi dự một buổi tiệc trang trọng.  

Con gái cô cứ phê bình cô …  nhà quê, và thường hay "tư vấn" cho cô cách ăn mặc sao cho hợp thời . Cô thì quan niệm cái đẹp là sự kết hợp  hài hòa từ kiểu dáng đến màu sắc, không cần  thời thượng. Đôi lúc trong cô lại hiện diện cái cảm giác so sánh về sự cần thiết của nó so với nét đẹp nội tâm.   Bỗng một ngày chợt nhói lòng khi soi mình trong gương, cô  thấy mình … xấu xí thật, trong khi dấu vết thời gian đã chớm hình thành trên gương mặt vẫn còn non choẹt của cô (cô hay nghe mọi người nói thế).  Lịch sự, đẹp mắt là một lợi thế rất lớn trong giao tiếp.  Cô biết điều đó , nhưng cô mơ màng quá, không thực tế chút nào . Và suy nghĩ đó cứ song hành mãi bên cô, cho đến tận bây giờ… 

Cuộc sống vốn có nhiều ngã rẽ. Đôi khi  làm những quan niệm cũ và mới trong cô dằn xé nhau, đối đầu nhau. Nhưng, có một điều lạ.  Hôm nay , đã sát ngày dự tiệc, cô mới chịu tìm trang phục.  Một chiếc đầm dạ hội nằm dưới đáy tủ (của chị cô đem về VN cho  cô đã mấy năm về trước)  được lấy ra  treo trên móc áo . Nhìn chiếc áo cầu kỳ, hở lưng, hở vai, cô cũng miễn cưỡng ướm vào người. Thật ngạc nhiên, người trong gương bỗng thấy kiêu sa, mệnh phụ ...   Cô cứ đứng ngây ra ngắm nghía trước gương, xoay tới , xoay lui. Thật lạ, cô bỗng thấy mình … đẹp hơn, tự tin hơn, đài các hơn…  

Nhưng, cô vẫn … lười diện. Cô thấy  không thoải mái với chiếc đầm đỏ bordeaux sang trọng này . Một người thân trong gia đình cô sắp phải đi xa, không biết ngày nào … 

Cô xếp chiếc áo lại, hẹn lần sau. Và cô đã chọn một chiếc áo đơn giản. 

Niềm vui, nỗi buồn thường song hành bên cô. Cuộc đời cô vốn thế …     

Thứ Tư, 18 tháng 11, 2009

Thầy còn nhớ con không?


Có một chiều tháng năm



“Thầy có nhớ con không…?”

tôi giật mình nhận ra người đàn ông áo quần nhếch nhác
người đàn ông gầy gò ngồi sau tủ thuốc ven đường
“thầy còn nhớ con không…?”
câu lặp lại rụt rè rơi vào im lặng
hoa phượng tháng Năm rơi đầy vỉa hè
rụng xuống trên vai người thầy học cũ
“không… xin lỗị.. ông lầm…
tôi chưa từng dạy học
xin thối lại ông tiền thuốc…
…cám ơn…”
cuộc sống cho ta nhiều quên, nhớ, vui, buổn
thầy học cũ mười năm không lầm được
thầy học cũ ngồi kia giấu mình sau tủ thuốc
giấu mình sau hoa phượng rụng buồn tênh
con biết nói gì hơn
đứa học trò tôn sư
người thầy cũ lại chối từ kỷ niệm
chối từ những bài giảng dạy con người đứng thẳng
biết yêu anh em – đất nước – xóm giềng
đứa học trò vào đời với trăm nghìn giông bão
bài học ngày xưa vẫn nhớ mãi không quên
bên hè phố im lìm
vành nón sụp che mắt nhìn mỏi mệt
câu phủ nhận phải vì câu áo rách
trước đứa học trò quần áo bảnh bao?
tôi ngẩn ngơ đi giữa phố xá ồn ào
những đưá trẻ con tan trường đuổi nhau trên phố
mười năm nữa đứa nào trong số đó
sẽ gặp thầy mình như tôi gặp hôm nay

  Đỗ Trung Quân

Mình có dịp đọc bài thơ này đã lâu lắm rồi, nhưng không nhớ tác giả là ai. Xin cám ơn BS ĐHN đã post lại bài thơ này ở một bài viết trên trang web của ông http://www.dohongngoc.com/web/goc-nhin-nhan-dinh/ke-tho-tren-xe-lua/

Bao nhiêu năm rồi, cuộc đời vẫn  méo mó, lại có phần "tàn bạo"  hơn, và vì thế,  cần lắm những cái tâm tròn như tác giả bài thơ ...