Cô đi sinh nhật người bạn về, bỗng có một tin nhắn từ một số lạ hoắc. Cô mở ra đọc. Chỉ là một đoạn thơ, không bình luận gì . Chắc là ai gửi nhầm số. Cô cũng chẳng buồn trả lời cho người nhắn nhầm nữa. Nhưng đoạn thơ cũng hay. Vốn cũng yêu thơ (yêu chứ không quá yêu) nên cô lưu lại đoạn thơ vào sổ tay. Khi nào không thích nữa thì cô xóa. Delete - chỉ cần một động tác. Cũng dễ mà ...
Ta nợ đời một tấm lòng phai
Ta nợ quê hương một tiếng thở dài
Ta nợ cơn mưa một chiều giăng lối
Ta nợ dòng sông một chuyến đò ngang
Ta nợ đêm trăng một tiếng chuông chùa
Ta nợ em một đời mãi mãi...
Oh, câu cuối . Chắc người này đang yêu! Nhưng tin nhắn đã không tới đúng địa chỉ. Chắc là ý Trời. Cô vốn không phải vô tình, cũng không vô tâm. Nhưng cô hy vọng là cô đã có một quyết định đúng! Bởi mọi chuyện không chỉ khởi đầu hoặc kết thúc bằng một tin nhắn! Cô nghĩ vậy và mừng thầm cho 2 người xa lạ kia
Một đời nợ nhau không phôi phai..........
Trả lờiXóaTại sao cứ nói nợ nhau? Tại sao biết nợ một đời mà không trả? Tại sao không trả ngay bây giờ mà hẹn đến kiếp sao? Tại sao yêu nhau mà phải xa nhau???? tại sao và tại sao?
Trả lờiXóaNghe giọng chua chát quá, hình như có ai đó đang nợ Hoa Sen (cả vốn lẫn lãi) hihi
Trả lờiXóaNghi ngờ tin nhắn kia nằm trong ĐT chị HT đến 99%, và chắc chắn k nhầm địa chỉ, haha.
Trả lờiXóaHe he, Tin nhắn nhầm trong đêm... ( biết phải nhầm hông ta).
Trả lờiXóaTa nợ đêm trăng một tiếng chuông chùa
Ta nợ em một đời mãi mãi...
em cũng nợ 1 nguòi rất nhiều nhưng cũng phải đợi đến kiếp sau ...
Trả lờiXóaK biet ai no em chi nhi? hehe
Trả lờiXóaEm nợ đời nhiều lắm, mà hổng biết trên đời này có ai đó nợ em?
Trả lờiXóaTheo lẽ, câu thơ bắt đầu phải là:
Trả lờiXóaTa nợ đời một tấm lòng phai
Hình như "cô" có sự nhầm lẫn trong khi gõ thì phải :)
Cụ thể hơn, xuyên suốt đoạn thơ trên, tác giả luôn thừa nhận rằng mình nợ "một thứ gì đó":
1. Một tấm lòng phai
2. Một tiếng thở dài
3. Một chiều giăng lối
4. Một chuyến đò ngang
5. Một tiếng chuông chùa
6. Một đời mãi mãi...
@khathach: nghe giống giáo viên Văn dạy học trò phân tích thơ quá , phải hông dzậy ?
Trả lờiXóamột bài thơ hay , giữ lại cũng phải , Trân há !Nhưng tội cho người nhắn vì cứ ngỡ đã nói được lòng mình cho người kia biết ...
Trả lờiXóaHihi, chị nói dzậy tội cho em. Em làm sao mà dám múa rìu qua mắt thợ được :)
Trả lờiXóaChỉ là đọc qua đoạn đó thì thấy nó hơi vướng vướng nên... dừng lại xăm soi chút xíu í mà ;-)
Nếu như em hiểu đúng, thì dường như tác giả đang nhờ tin nhắn để chuyển tải thông điệp: Xin lỗi em, anh buộc phải ra đi (xa xứ?!). Vĩnh biệt em...
Trả lờiXóa5 món nợ đầu còn có cơ hội trả được, còn "nợ em một đời mãi mãi" thì biết trả làm sao? Phen này em mất trắng, bởi khi vay anh nào có đưa con tim ra mà thế chấp.
Trả lờiXóaBên 360, em cũng có 1 entry với chủ đề "nợ" khi nghe Thiên Kim hát "Anh còn nợ em" , chị cũng comment như thế này. Hình như là câu chị nói có âm hưởng tích cực , chị nhỉ? Chúc mừng món nợ một đời của chị nha.
Trả lờiXóaĐến một lúc nào đó, những câu hỏi "tại sao" liên tiếp của Hoa Sen sẽ có lời giải đáp. Còn bây giờ thì hãy cố gắng giải bài toán mà tạo hóa đã "ban tặng" cho con người đi em nhé. Một bài toán - nhiều đáp số!
Trả lờiXóaNghi ngờ là quyền của mỗi người mà pháp luật không cấm hahaha.
Trả lờiXóa2 độc giả Diên và Hương hình như muốn tác giả viết tiếp "Tin nhắn lúc nửa đêm" phần 2 thì phải?
Trả lờiXóaChúc mừng Nga đã "đợi" được đến kiếp sau. Nhiều người không "đợi" được đâu, cứ nhắm mắt đưa chân thôi!
Trả lờiXóaNếu không nói ra thì không ai biết, Nhung nhỉ?
Trả lờiXóaBản thân mình đã là món nợ trần ai rồi, nhưng ai cũng muốn rước thêm ... cục nợ nữa. Đức Phật đã nói "Món nợ lớn nhất đời người là tình cảm" , quả không sai. Rồi khi có "cục nợ" mong ước rồi, nó sẽ sinh sôi rất nhiều "cục nợ" con. Tha hồ mà trả nợ. Trả chưa hết kiếp này, thì kiếp sau trả tiếp :)))
Trả lờiXóaHù Cao Nguyên đó, sợ chưa? hihihi
Cám ơn Kha, chị nói "cô" sửa lại rồi :))
Trả lờiXóaNếu không thấy hồi âm thì người kia phải tìm cách nhắn lại, đúng không chị Trúc? Em im lặng dùm cô kia thử coi sao hihihi (chời, đùa trên tình cảm của người khác, không biết mắc tội gì đây? )
Trả lờiXóaNếu là "vĩnh biệt" thì "cô" lại mang tội lút đầu . Í dà :))
Trả lờiXóaNếu không có hồi âm thì người kia cũng tìm cách nhắn lại thôi chị à. Nợ một đời mãi mãi không dễ gì người này đành chịu cảnh "ngậm ngùi ngắt ngang" :))
Trả lờiXóaEm "mất trắng", anh cũng "mất đen" bác Bu ơi. Thế chấp thì bên được, bên bị. Còn nợ phen này, cả hai cùng "bị" . Bác Bu xem ra khỏe re vì không có món nợ nào lận lưng thì phải? Nên rung đùi ngồi nhìn thiên hạ nợ nhau chơi?
Trả lờiXóaSao người ta cứ thích nợ hoài vậy ta. Mình chẳng thích nợ nần chi ráo trọi, mang cái nợ thấy cuộc đời thật nặng nề làm sao. Các cụ xưa vãn bảo nợ thì phải trả. Mà kiếp sau là kiếp nào, hay là định chạy làng sao...Hổng chơi kiểu nợ đâu á. Mọi người nghĩ sao???
Trả lờiXóachà , cái món nợ này sao lắm người thích vậy ta ? cứ ào ào vào nhà Trân mà ... giành trả nợ há !
Trả lờiXóaThực ra những ai còn sống là còn nợ. Cuộc đời cho mình nhiều thứ mà xem ra mình làm cho cuộc đời được gì. Bu thấy nợ nhiều nhất là bà xã. Cứ cho là tuổi thọ bình thường thì Bu sẽ về thế giới bên kia trước bà ấy. Cuộc ra đi của Bu có tiền hô hậu ủng: Vợ, con, cháu. Nhưng đến lượt bà ấy lên đường thì Bu có thiêng liêng cũng nhìn nàng qua làn khói hương mà thôi.
Trả lờiXóaHà hà, tít này câu view quá đi. Có những tin nhắn bất chợt đến từ những số máy lạ, ko biết vô tình hay hữu ý, nhưng chọn cách im lặng như em là phương án tối ưu đó.
Trả lờiXóa@ngocuong: Kiếp này không thích, kiếp sau sẽ thích hìhì ... Chọc tức anh Cường chơi hihi
Trả lờiXóa@Trucngth: chắc có lẽ cô nói trúng tim đen nhiều người
@bulukhin: Bác Bu ơi, Huỳnh Phúc Điền ra đi ở tuổi 39, Phùng Há đi về ở tuổi 99
@mebaubi: Chị có lộn hong? Cô nhận tin nhắn chứ hong phải em :)) Nhưng qua còm, em biết chắc chị thường xiên nhận tin nhắn lúc 0 giờ phải hong??? hhihihi
:)) cô hay em thì cũng vậy mà.
Trả lờiXóa