Chủ Nhật, 12 tháng 7, 2009

Giờ thì em đã chán , những vinh quang hão huyền ...

Gửi bác Trần Nhuận Minh

Bỏ làng ra thành phố
Hai anh em thợ cày
Thân cũng như hoa cỏ
Hồn gửi vào gió mây

Người bảo bác theo Đỗ
Em phải học Lý thôi
Bác đã bay dưới đất
Em đành đi trên giời

Bác âm thầm chìm nổi
Cùng kiếp người lang thang
Em lông nhông bầu bạn
Với kiến đen chó vàng

Bao nhiêu là giun dế
Đã khiêng vác em lên
Tên tuổi em xủng xoảng
Những mõ ran trống rền

Bác làm bông lau ngàn
Thả hồn vào hoang vắng
Khi buồn thì hát ca
Lúc vui thì im lặng

Em quẩy bầu trăng gió
Bác gánh bao nỗi người
Sóng đôi mà đơn độc
Đi mang mang trong đời

Giờ thì em đã chán
Những vinh quang hão huyền
Muốn làm làn mây trắng
Bay cho chiều bình yên

Trả niềm vui cho cỏ
Trả nỗi buồn cho cây
Lại áo tơi nón lá
Ta về với luống cày

Đất trời thì chật hẹp
Làng quê thì mênh mông
Thung thăng em với bác
Ta cưỡi thơ ra đồng...

Trần Đăng Khoa

Đọc bài thơ này , mình hiểu thêm quan điểm sống của nhà thơ Trần Đăng Khoa.  Thật là hạnh phúc cho những ai đã ngộ ra lẽ vô thường của cuộc đời này. Trịnh Công Sơn cũng từng thốt lên như thế : Hạt bụi nào hóa kiếp thân tôi , để một mai tôi về làm cát bụi ...

Mình thích đoạn thơ này, và hiểu được tâm trạng của nhà thơ Trần Đăng Khoa, sau những vinh quang tột đỉnh  :

Giờ thì em đã chán
Những vinh quang hão huyền
Muốn làm làn mây trắng
Bay cho chiều bình yên

Ừ nhỉ , muốn làm một làn mây trắng bay, cái cảm giác đó nhẹ nhàng lắm, nên thơ lắm, yên bình lắm. Nhưng không biết câu cuối có chính xác không. Sao mình cứ đọc thầm trong đầu là "Bay trong chiều bình yên" . Vì mình nghĩ tạo hóa đã ban sẵn chiều bình yên  cho nhân loại rồi (đôi khi chỉ vì ta mù mờ, lơ đễnh mà chẳng thấy  đó thôi). Một làn mây trắng có đủ sức tạo ra một chiều bình yên không nhỉ? 

Còn vinh quang đến sớm với nhà thơ Trần Đăng Khoa là có thật - cái vinh quang của một thần đồng. Nhưng giờ đây anh đã chán rồi, đã cho rằng vinh quang là hão huyền, là không. Sắc sắc không không, lại một lần nữa minh chứng cho câu Kinh nổi tiếng

Sắc bất dị không
Không bất dị sắc

28 nhận xét:

  1. Uh nhỉ ta mãi chạy theo phù du mà không biết bình yên luôn ở cạnh ta. Ta đi tỉm bình yên nào biết bình yên trong mỗi con người chúng ta.

    Trả lờiXóa
  2. Sắc rồi không, sắc rồi không... vô thường là quy luật của muôn đời... Hiểu được điều đó là người hạnh phúc rồi huyentrannguyen.

    Trả lờiXóa
  3. "Giờ thì em đã chán
    Những vinh quang hão huyền
    Muốn làm làn my trắng
    Bay cho chiều bình yên"
    Hay lắm. Rất tuyệt.

    Trả lờiXóa
  4. Bài thơ hay quá, chị HT bình lại càng hay (em khen rùi đó, cafe đi...haha)

    Trả lờiXóa
  5. Muốn làm mây trắng.
    Bay trong chiều bình yên.
    ....
    Luôn bình yên cho chị, chị nhé!

    Trả lờiXóa

  6. Em phải chạy vòng vòng kiếm nhạc minh họa cho ý nghĩ đã được chia sẻ của chị nè :) thường thức nha

    Trả lờiXóa
  7. Dạ, hạnh phúc đến từ bên trong là hạnh phúc bền lâu. Nhưng anh Cường viết chưa chính xác rồi, nick cũng chưa đúng mà tên cũng chưa khớp :)

    Trả lờiXóa
  8. @dongquynh: hơn cả càphê rùi nhé! :))

    @tuoithotoi: chị nghĩ đến em, em lại nghĩ đến chị, mình nghĩ đến nhau :)

    @ Tòng: Chị có nghe được bài nhạc nào đâu. Tội nghiệp chưa! Công cốc rồi!

    @khucthuydu: nghi ngờ đằng sau nụ cười này quá! :))

    Trả lờiXóa
  9. Cuộc sống là phù du. Để giải quyết những phù du đó cũng hết cuộc đời một con người.

    Trả lờiXóa
  10. Trần Đăng Khoa là anh có tài. Nguyễn Quang Lập, hiếm khi khen ai mà phải kêu lên "Thằng Khoa nói chuỵện thơ phải tôn nó lên bậc thiên tài" (ký ức vụn). Người đời nhìn Khoa thấy cao hơn người thực của anh chút xíu, vì anh ngồi chồm hổm trên vai thần đồng thơ Trần Đăng Khoa. Thần đồng này cõng trung tá hải quân Trần Đăng khoa không về làm thợ cày ở làng Trực Trì (Hải Dương) mà vào Đài tiếng nói Việt Nam giữ ghế trưởng Ban Văn nghệ. Danh hiệu "Thần đồng thơ" là người đọc cả nước ban cho, còn thiên tài nói chuyện thơ là anh Lập sướng lên nói đại. Ông Trưởng ban là anh viên chức mẩn cán chứ chưa là thần thánh chi cả. Cho nên cứ gậm nhấm mãi hoài cái vinh quang Thần đồng thì Khoa thấy hảo huyền và chán cũng phải lắm.

    Trả lờiXóa
  11. Với người này có thể một đời, với người khác có thể là nửa đời, có người lại sớm hơn. Mỗi người một số phận, chị nhỉ?

    Trả lờiXóa
  12. Bác Bu thì lúc nào cũng như là quyển tự điển sống vậy. Em còn đọc thấy nhiều lý do nữa đó bác. Em cũng chợt suy nghĩ về cái vinh quang của cầu thủ hoặc huấn luyện viên bóng đá, nó hão huyền ghê gớm luôn!

    Trả lờiXóa
  13. à, chị không nghe được nhạc vì chị chưa cho nó chạy cái add-in... chi xem bên trên nó có cái thanh vàng không, cho nó run la nghe duoc...

    Trả lờiXóa
  14. hihi. đã sửa sai. xin lỗi nha.

    Trả lờiXóa
  15. "Vì mình nghĩ tạo hóa đã ban sẵn chiều bình yên cho nhân loại rồi (đôi khi chỉ vì ta mù mờ, lơ đễnh mà chẳng thấy đó thôi). Một làn mây trắng có đủ sức tạo ra một chiều bình yên không nhỉ?"

    Chỗ này đúng là chị "nhạy" thật! Giữa "trong" và "cho" nó khác nhau rất xa.
    Cũng có thể với chính nhà thơ, cảm giác được "cho" trở nên thiêng liêng hơn.

    "Em lông nhông bầu bạn
    Với kiến đen chó vàng"

    Chỗ này viết đơn sơ nhưng sắc bén ghê!

    Nhưng nói tóm lại, "chán" cái "vinh quang hão huyền" này để rồi "cưỡi thơ ra đồng" thì biết đâu lại có ngày chán cánh đồng kia mà tìm một "vinh quang" khác!

    Đời là bể khổ, lên gò là bò mà. Há!há!

    Trả lờiXóa
  16. Khoái nhất là có người đồng cảm, hiểu được những gì mình đã viết ra và phản hồi lại với mình. Kha cũng "nhạy" quá trời luôn, luôn đọc kỹ và si nghĩ kỹ.

    Kha bình thêm về 2 câu thơ mà Kha cho là sắc bén nhe! Tại sao lại là chó vàng?

    Chán là quy luật tâm lý muôn đời của mọi loài mà. Cái gì kéo dài hoài cũng dễ gây nhàm chán. Nhưng "thấy" được điều này cũng không dễ Kha nhỉ? Chị khen Kha ở nhận định này đó nhe. 10 điểm , về chỗ quỳ gối :))

    "Đời là bể khổ, lên gò là bò mà." Câu này ngộ ngộ, hay hay. Hèn chi Kha sử dụng 3 lần lận phải không? Hôm nay chị chưa đi càn quét nên không biết đã đến lần thứ tư , thứ năm chưa nữa :)) À, lên gò mà không bò được không???

    Trả lờiXóa
  17. Hình như mình đã nhầm khi cho rằng cái sự chán của nhà thơ Trần Đăng Khoa đã minh chứng cho 2 câu Kinh

    Sắc bất dị không
    Không bất dị sắc

    "Chán" và "vinh quang" thuộc về cảm xúc nên nó không phải là "sắc". "Sắc" là hình thể, thân xác. Còn vinh quang thuộc về cảm xúc , tức là "Thọ" .

    "Thọ tưởng hành thức
    Diệc phục như thị "

    Câu này lại không nổi tiếng, và khó hiểu. Mình đọc lại quyển "Nghĩ từ trái tim" của BS Đỗ Hồng Ngọc mới thấy ra sai sót này.

    Nhưng mà tìm hiểu về ngũ uẩn lại thấy hay vô cùng. Kha ơi, nghe đĩa "Bát nhã Tâm Kinh" chưa? Tuyệt lắm!

    Trả lờiXóa
  18. Sao không về Vàng ơi!

    TRẦN ĐĂNG KHOA

    Tao đi học về nhà
    Là mày chạy xồ ra
    Đầu tiên mày rối rít
    Cái đuôi mừng ngoáy tít.
    Rồi mày lắc cái đầu
    Khịt khịt mũi, rung râu
    Rồi mày rún chân sau
    Chân trước chồm, mày bắt
    Bắt tay tao rất chặt
    Thế là mày tất bật
    Đưa vội tao vào nhà
    Dù tao đi đâu xa
    Cũng nhớ mày lắm đấy

    Hôm nay tao bỗng thấy
    Cái cổng rộng thế này
    Vì không thấy bóng mày
    Nằm chờ tao trước cửa
    Không nghe tiếng mày sủa
    Như những buổi trưa nào
    Không thấy mày đón tao
    Cái đuôi vàng ngoáy tít
    Cái mũi đen khịt khịt
    Mày không bắt tay tao
    Tay tao buồn làm sao!

    Sao không về hả chó
    Nghe bom thằng Mỹ nổ
    Mày bỏ chạy đi đâu?
    Tao chờ mày đã lâu
    Cơm phần mày để cửa
    Sao không về hả chó
    Tao nhớ mày lắm đó
    Vàng ơi là Vàng ơi!

    1967

    (Năm ông TĐK lên 10 tuổi thì phải, nếu đúng là ổng sinh ngày 26-4-1958)

    Trả lờiXóa
  19. Em không nghĩ vậy. Người ta có thể cảm nhận rằng "vinh quang" "thuộc về ta", nghĩa là "ta có" thứ ấy, và người khác có thể nhận thấy được rằng ta đang "sở hữu" nó. Do đó nó vẫn thuộc về phạm trù "Sắc".
    Vinh quang có thể trong chốc lát mất sạch (người khác không còn nhận thấy mình đang "sở hữu" nó nữa.) Và lúc này nó thể hiện được tính "Không".

    Trả lờiXóa
  20. Hihi, em chưa nghe đĩa Bát Nhã Tâm Kinh bao giờ. Chị có link thì share em đi, có dịp rảnh mở lên vợ chồng nghe chung :)

    Mấy tuần trước cũng cùng nghe hết Thả Một Bè Lau rồi :)

    Trả lờiXóa
  21. Ngủ Uẩn thì em có tìm hiểu chút. Nhưng chung quy lại tính Không là chủ đạo. Đến một mức độ nào đó, khi đạt đến tính Không, cả các Pháp của Phật cũng ko còn. Và những nhận xét ở cuối Thả Một Bè Lau của thầy Nhất Hạnh cũng phù hợp với điều này. Kiều không phải cố gắng giữ mình trước Kim Trọng nữa, nhưng vì đạo hạnh đã cao, tự chàng giúp nàng giữ mình.

    Trả lờiXóa
  22. Đám ma bác giun

    TRẦN ĐĂNG KHOA

    Bác giun đào đất suốt ngày
    Trưa nay chết dưới bóng cây sau nhà
    Họ hàng nhà kiến kéo ra
    Kiến con đi trước, kiến già theo sau
    Cầm hương kiến Đất bạc đầu
    Khóc than kiến Cánh khoác màu áo tang
    Kiến Lửa đốt đuốc đỏ làng
    Kiến Kim chống gậy, kiến Càng nặng vai
    Đám ma đưa đến là dài
    Qua những vườn chuối, vườn khoai, vườn cà
    Kiến Đen uống rượu la đà
    Bao nhiêu kiến Gió bay ra chia phần...

    1967

    Trả lờiXóa
  23. Cuộc sống không bon chen thật thoải mái vô cùng.
    Bài thơ của Trần Đăng Khoa hay quá HT hén, nhưng có bao nhiêu người hiểu được điều này cứ suốt đời thích bon chem và chạy theo những ảo vọng cuộc sống trong mệt mỏi và hơn thua.......

    Trả lờiXóa
  24. @Kha: Chị học được từ Kha nhiều ghê nha. 2 bài thơ đó đã trả lời cho câu hỏi của chị. Còn "Bát nhã tâm kinh" chị nghe từ đĩa, chị tặng đĩa gốc cho bạn rồi, chỉ chép vào máy và USB để nghe. Để chị thử chép ra đĩa lại xem được không và đưa 2 vợ chồng Kha nghe. Nghe để hiểu sâu thêm về sắc, thọ, tưởng, hành, thức.

    2 em nghe hết Thả một bè lau thì chị khâm phục lắm vì chị vẫn còn bỏ dỡ hihihi

    @Chị Lan: Đời là vô thường phải không chị?

    Trả lờiXóa
  25. Ta dại ta tìm nơi vắng vẻ
    Người khôn người đến chốn lao xao
    Rượu đến gốc cây ta sẽ nhấp
    Nhìn xem phú quý tựa chiêm bao

    Trả lờiXóa
  26. Dại - khôn cũng tùy cửa sổ tâm hồn ta, bạn nhỉ?

    Trả lờiXóa