Chị đọc đoạn thơ này trong quyển sách Như Thị của BS Đỗ Hồng Ngọc. Ông bình nghe rất là chí lý. Chờ nghe mọi người nói ý kiến của mình rồi chị sẽ trích đoạn ông ĐHN lên đây nha.
Đối với em, cơm là nhất. Miến, phở & hủ tiếu thì thỉnh thoảng ăn một tẹo, bún riêu thì... thôi cho em xin. Hahaha
Bình chút về "thơ": Ko hiểu đây là thể loại thơ gì, 6 chữ ko ra 6 mà 5 chữ cũng ko ra 5. Về bố cục thì có vẻ giống thất ngôn tứ tuyệt. Túm lại: Một dạng văn xuôi có vần, hay là thơ "tự do". Há!há!
@Thủy: hehehe , chị đãng trí thiệt á. Vậy thì nghe người khác tả lại và tưởng tượng vậy!
@Kha: Cái nick đó chỉ có giá trị trên xe từ Sì Gòn đi Cần Giờ thôi nhe Kha. Em đem lên đây kỳ lắm á! Hỏng khéo lại thành hot blogger! Rồi còn si lựng lung tung nữa. Người đâu! Đánh 30 hèo!
- Sợi hủ tiếu thường dai..., hủ tiếu thì có hủ tiếu khô và nước...vậy thì tình bạn luôn vĩnh cửu, cho dù có lúc cạn lúc đầy...
- Bún riêu có mùi vị đặc trưng...và bún riêu chỉ ăn ngon khi còn nóng...vậy thì tình yêu cũng vậy...chỉ đẹp khi còn nồng nàn...Sợi bún thì không dai...tình yêu cũng vậy, mau đứt...
Biết tình yêu là tô bún riêu, mùi vị đặc trưng, dễ đứt thì nếu lỡ có đối mặt với tình huống thực tế , cũng đừng buồn nhe bà con cô bác, nhất là mấy em friends của HT . Thực tế nó là vậy mà, chấp nhận vậy đi để đời bớt khổ hihihi
Heheheh em thích ăn hủ tiếu gõ chị ơiiiii, Bún riêu ở Đăklăk ngon lém, hehehee Nói túm lại 2 câu thơ trên, tình yêu tình bạn đều phải đi qua cái dạ dạy trước tiên chị hén! hahahaaaa
BS Đỗ Hồng Ngọc bình ngắn gọn nè: " Chắc là phải có một tình huống gây cấn chi đây khiến nhà thơ buộc phải khẳng định, phải cắt nghĩa rạch ròi như thế. Rõ ràng hủ tiếu thì dai, đa dạng, phong phú, còn bún riêu thì bở, nhưng đặc thù, chuyên biệt, đằm thắm, mặn mòi... Cái nào ra cái đó!
Triết lý ẩn tàng thì đã rõ: Có thực mới vực được đạo. Bụng đói meo thì yêu với đương làm sao được! "
Xem ra Hương phân tích sâu hơn là hủ tiếu có nước , có khô, nên tình bạn dù vĩnh cửu cũng lúc cạn lúc đầy là hay và đúng thực tế lắm đó. Cho tô hủ tiếu nước đeêêêe :))
hihi....tình yêu kiểu này ăn vào nằm trong bụng, rồi........hix, yêu gì lạ quá chị ơi.
Trả lờiXóaChị đọc đoạn thơ này trong quyển sách Như Thị của BS Đỗ Hồng Ngọc. Ông bình nghe rất là chí lý. Chờ nghe mọi người nói ý kiến của mình rồi chị sẽ trích đoạn ông ĐHN lên đây nha.
Trả lờiXóaTình yêu là bún riêu vậy những ai hok biết ăn bún riêu có nghĩa là không có tình yêu ha ha ha......ha ha ha...^_^
Trả lờiXóaĐối với em, cơm là nhất. Miến, phở & hủ tiếu thì thỉnh thoảng ăn một tẹo, bún riêu thì... thôi cho em xin. Hahaha
Trả lờiXóaBình chút về "thơ": Ko hiểu đây là thể loại thơ gì, 6 chữ ko ra 6 mà 5 chữ cũng ko ra 5. Về bố cục thì có vẻ giống thất ngôn tứ tuyệt.
Túm lại: Một dạng văn xuôi có vần, hay là thơ "tự do". Há!há!
Vậy cho Kha 10 điểm về chỗ quỳ gối nha. Cũng có nhiều người lúc nào cũng thấy cơm ngon và thích ăn cơm, trong đó có ... ox chị hehehe
Trả lờiXóaỜ hén, nếu không biết ăn bún riêu thì thử phân tích cái vị của tô bún riêu nó ra làm sao nhe em Thủy.
Trả lờiXóaTrùi trùi! Chị Trân Trần Trụi của tui nói đã đời rùi túm lại là... ox chị... giống em :P
Trả lờiXóaThế nghĩa là chị... vừa mới bắt ox... quỳ gối xong hả? Hahaha
Nếu ai không biết ăn bún riêu thì làm sao biết mùi vị của nó như thế nào để phân tích hả chị?khi chưa yêu thì làm sao biết .........^_^
Trả lờiXóaEm ghét ăn hủ tiếu...lại hổng thích ăn bún riêu...vậy em tự sửa lại câu thơ trên nè:
Trả lờiXóaTình bạn là tô bún bò
Tình yêu là tô cơm chiên
Sống ở đời không thể thiếu
Cơm chiên và bún bò...
Haha, nghe cũng được đó chứ...
@Thủy: hehehe , chị đãng trí thiệt á. Vậy thì nghe người khác tả lại và tưởng tượng vậy!
Trả lờiXóa@Kha: Cái nick đó chỉ có giá trị trên xe từ Sì Gòn đi Cần Giờ thôi nhe Kha. Em đem lên đây kỳ lắm á! Hỏng khéo lại thành hot blogger! Rồi còn si lựng lung tung nữa. Người đâu! Đánh 30 hèo!
Bún thì bở, cơm thì chắc bụng . Mà tình yêu đâu có gì chắc ...
Trả lờiXóaBây giờ bình luận chơi về đoạn thơ của chị nè:
Trả lờiXóa- Sợi hủ tiếu thường dai..., hủ tiếu thì có hủ tiếu khô và nước...vậy thì tình bạn luôn vĩnh cửu, cho dù có lúc cạn lúc đầy...
- Bún riêu có mùi vị đặc trưng...và bún riêu chỉ ăn ngon khi còn nóng...vậy thì tình yêu cũng vậy...chỉ đẹp khi còn nồng nàn...Sợi bún thì không dai...tình yêu cũng vậy, mau đứt...
Hương rất là nhạy, thông minh. Suy nghĩ giống BS Đỗ Hồng Ngọc viết trong sách lắm hihihi
Trả lờiXóaBiết tình yêu là tô bún riêu, mùi vị đặc trưng, dễ đứt thì nếu lỡ có đối mặt với tình huống thực tế , cũng đừng buồn nhe bà con cô bác, nhất là mấy em friends của HT . Thực tế nó là vậy mà, chấp nhận vậy đi để đời bớt khổ hihihi
Trả lờiXóaZậy còn hổng biết dẫn em đi cafe nữa...hehe
Trả lờiXóaHôm nào chị post bài của BS Đỗ Hồng Ngọc lên, em xem thử mình đoán đúng bao nhiêu % nha.
Em biết, em chấp nhận...mà sao đời hổng bớt khổ...bắt đền chị Huyền Trân...hehe
Trả lờiXóaHeheheh em thích ăn hủ tiếu gõ chị ơiiiii, Bún riêu ở Đăklăk ngon lém, hehehee Nói túm lại 2 câu thơ trên, tình yêu tình bạn đều phải đi qua cái dạ dạy trước tiên chị hén! hahahaaaa
Trả lờiXóaTuộc nói cũng có lý hen! Làm chị cũng giựt mình nhìn lại á!
Trả lờiXóaBS Đỗ Hồng Ngọc bình ngắn gọn nè:
Trả lờiXóa" Chắc là phải có một tình huống gây cấn chi đây khiến nhà thơ buộc phải khẳng định, phải cắt nghĩa rạch ròi như thế. Rõ ràng hủ tiếu thì dai, đa dạng, phong phú, còn bún riêu thì bở, nhưng đặc thù, chuyên biệt, đằm thắm, mặn mòi... Cái nào ra cái đó!
Triết lý ẩn tàng thì đã rõ: Có thực mới vực được đạo. Bụng đói meo thì yêu với đương làm sao được! "
Xem ra Hương phân tích sâu hơn là hủ tiếu có nước , có khô, nên tình bạn dù vĩnh cửu cũng lúc cạn lúc đầy là hay và đúng thực tế lắm đó. Cho tô hủ tiếu nước đeêêêe :))
Hehe, vậy là em phân tích kỹ và hay hơn BS Đỗ Hồng Ngọc rùi...Cho tô hủ tiếu khô đi (ăn ké nước với chị Trân...haha)
Trả lờiXóaĐời Hương héo tàn khi gặp HT rồi! Kiếp này mắc nợ nên Hương phải làm tài xế dài dài hehehe. HT may mắn được ăn tô hủ tiếu đặc biệt :))
Trả lờiXóa