“Thầy có nhớ con không…?”
tôi giật mình nhận ra người đàn ông áo quần nhếch nhác
người đàn ông gầy gò ngồi sau tủ thuốc ven đường
“thầy còn nhớ con không…?”
câu lặp lại rụt rè rơi vào im lặng
hoa phượng tháng Năm rơi đầy vỉa hè
rụng xuống trên vai người thầy học cũ
“không… xin lỗị.. ông lầm…
tôi chưa từng dạy học
xin thối lại ông tiền thuốc…
…cám ơn…”
cuộc sống cho ta nhiều quên, nhớ, vui, buổn
thầy học cũ mười năm không lầm được
thầy học cũ ngồi kia giấu mình sau tủ thuốc
giấu mình sau hoa phượng rụng buồn tênh
con biết nói gì hơn
đứa học trò tôn sư
người thầy cũ lại chối từ kỷ niệm
chối từ những bài giảng dạy con người đứng thẳng
biết yêu anh em – đất nước – xóm giềng
đứa học trò vào đời với trăm nghìn giông bão
bài học ngày xưa vẫn nhớ mãi không quên
bên hè phố im lìm
vành nón sụp che mắt nhìn mỏi mệt
câu phủ nhận phải vì câu áo rách
trước đứa học trò quần áo bảnh bao?
tôi ngẩn ngơ đi giữa phố xá ồn ào
những đưá trẻ con tan trường đuổi nhau trên phố
mười năm nữa đứa nào trong số đó
sẽ gặp thầy mình như tôi gặp hôm nay
Đỗ Trung Quân
Mình có dịp đọc bài thơ này đã lâu lắm rồi, nhưng không nhớ tác giả là ai. Xin cám ơn BS ĐHN đã post lại bài thơ này ở một bài viết trên trang web của ông http://www.dohongngoc.com/web/goc-nhin-nhan-dinh/ke-tho-tren-xe-lua/
Bao nhiêu năm rồi, cuộc đời vẫn méo mó, lại có phần "tàn bạo" hơn, và vì thế, cần lắm những cái tâm tròn như tác giả bài thơ ...
bên hè phố im lìm
Trả lờiXóavành nón sụp che mắt nhìn mỏi mệt
câu phủ nhận phải vì câu áo rách
trước đứa học trò quần áo bảnh bao?
Có lần chị cũng gặp Cô giáo lớp Ba của mình bán nước tương dạo trong xóm , chào Cô , Cô chỉ vội vã gật đầu , kéo chiếc nón lá đạp xe đi thật nhanh . Cứ ngơ ngẫn mà nghĩ "mình chào Cô là đúng hay sai ?" !!!!
Trả lờiXóaDạ, thương lắm những người thầy phải từ chối mình trước học trò cũ. Cuộc sống bao lo toan, vất vả khiến thầy khó nhọc mưu sinh khi không thể sống đủ với nghề giáo hoặc phải bỏ nghề. Sao xót xa.
Trả lờiXóaĐể nhắc về một thời, em nghĩ là vẫn tốt. Tốt cả cho người trò, vì họ đã không lãng quên...
Trả lờiXóaChi ui....da lau la('m roi, khong co`n nho*' nga`y nay nu*~a...Nha^.p gia tuy` tuc....ben ni kho^ng co' nga`y nay....hihi. Nhung ngu*o*.c lai, moi cha me die^`u pha?i la`m tha^`y co^ cho con cai moi ngay....Ne^'u kho^ng se~ bi. ho?i to^.i do..hehe.
Trả lờiXóaem cũng mê thơ Bác Kwan lắm !
Trả lờiXóaBị liệu hả Kha? Sao không bình luận gì? Chị rất thích nghe cảm nghĩ của Kha
Trả lờiXóaCó những tình huống thật là khó ...
Trả lờiXóaĐồng cảm với bạn. Xót xa thật đó!
Trả lờiXóaHy vọng sau đó, người thầy trong bài thơ sẽ vui vì đã nghĩ như em
Trả lờiXóalunglinh còn nhớ thầy của mình lúc còn ở VN không?
Trả lờiXóaBác Kwan có trong Freind List của em à? Em quen nhiều người nổi tiếng nhỉ ? hihihi
Trả lờiXóaDa nho nhieu thay co lam chi....Nhung em thich nhat ngay do, vi se duoc di rong choi nguyen ngay, khong phia lam viec gi het...hahaha. That ra, em co ve VN nam 97 nhung lai co mot cam giac, noi nay khong thuoc ve minh nua, cu nhu* da~ bi xoa' te^n trong ban do^` vay do....buon qua, nen sau 3 tuan thi em lai cuon goi ra di luon.....hihihi.
Trả lờiXóaChị đang suy nghĩ lung lắm, nếu gặp thầy cô cũ trong tình huống đó thì mình sẽ làm sao đây, từ từ, sẽ phải có cách nào đó ...
Trả lờiXóaBuồn thật! Nhưng thôi cũng tùy duyên lunglinh nhỉ.
Trả lờiXóa2 chị em ở chung phòng được đó :)
Trả lờiXóa